Thôi Hộ

Học thuật
Thân thiện
Định nghĩa
  1. Danh từ riêng:
    • Tên một nhà thơ nổi tiếng thời Đường, Trung Quốc: Thôi Hộ một thi nhân sống vào khoảng giữa thế kỷ thứ 8, được biết đến với phong cách thơ trữ tình, đặc biệt những bài thơ về tình yêu sự tiếc nuối.
    • Tác giả của bài thơ "Đề đô thành nam trang" (còn được biết đến với câu thơ nổi tiếng "Nhân diện bất tri xứ khứ, Đào hoa y cựu tiếu đông phong"): Ông tác giả bài thơ trong đó hình ảnh hoa đào năm ngoái vẫn còn cười trước gió đông, gợi lên sự so sánh giữa cái còn mãi của thiên nhiên cái phù du, đổi thay của con người.
dụ sử dụng
  • Danh từ riêng:
    • Thơ của Thôi Hộ thường mang nỗi buồn man mác về những cuộc tình dang dở. (Thơ của Thôi Hộ thường mang nỗi buồn man mác về những cuộc tình dang dở.)
    • "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" câu thơ nổi tiếng của Thôi Hộ. ("Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông" câu thơ nổi tiếng của Thôi Hộ.)
Các cách sử dụng nâng cao
  • Hình ảnh "Thôi Hộ" trong văn chương: Thường được nhắc đến như một biểu tượng của sự tiếc nuối, sự đối lập giữa sự vĩnh hằng của thiên nhiên sự ngắn ngủi, đổi thay của kiếp người, đặc biệt trong tình yêu.
    • Cảm hứng trong thơ ông khiến người đọc liên tưởng đến nỗi cô đơn sự chờ đợivọng. (Cảm hứng trong thơ ông khiến người đọc liên tưởng đến nỗi cô đơn sự chờ đợivọng.)
Biến thể từ liên quan
  • "Đề đô thành nam trang": Tên bài thơ nổi tiếng nhất của Thôi Hộ.
  • "Nhân diện đào hoa": Một thành ngữ/cụm từ nổi tiếng bắt nguồn từ thơ Thôi Hộ, dùng để chỉ vẻ đẹp của người thiếu nữ hoặc sự tiếc nuối khi người đẹp không cònđó nữa.
Từ đồng nghĩa/Gần nghĩa
  • Thi nhân thời Đường: Nhà thơ thời Đường (chỉ chung, không phải tên riêng).
  • Tác giả của "Nhân diện bất tri xứ khứ": Cách gọi khác để chỉ Thôi Hộ thông qua câu thơ nổi tiếng của ông.
Thành ngữ/Cụm từ liên quan
  • "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông": Câu thơ nguyên tác "Đào hoa y cựu tiếu đông phong", thường được dùng để diễn tả sự trường tồn của cảnh vật thiên nhiên trái ngược với sựthường, biến đổi của con người tình cảm.
    • Cảnh còn đây người xưa đã đi xa, đúng "hoa đào năm ngoái còn cười gió đông". (Cảnh còn đây người xưa đã đi xa, đúng "hoa đào năm ngoái còn cười gió đông".)
  1. Xem Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông